Chẳng mấy chốc đã tới Thái học, chiếc xe bò đầu tiên dừng lại, Tô Tử Tịch bước xuống, nhìn thoáng qua tấm biển Thái học, lòng khẽ thở dài, nói với Tào Dị Nhan trên xe: “Đã đến Thái học rồi, không làm phiền Tào huynh nữa. Trời đông giá rét, đây không phải là nơi thích hợp để trò chuyện, đợi ta ổn định xong, sẽ mời huynh vài chén, thế nào?”
“Vậy thì tốt quá! Đây là địa chỉ tạm trú của ta, khi nào có thời gian ngươi có thể đến đó tìm ta.” Tào Dị Nhan cũng không khách sáo, để lại địa chỉ rồi cáo biệt Tô Tử Tịch.
Mãi đến khi xe bò của Tào Dị Nhan đi xa, Dã đạo nhân mới quay lại, đến trước mặt Tô Tử Tịch, gã đi thuyền nhanh nên đã đến sớm được ba đến năm ngày rồi.
“Người vừa rồi là Tào Dị Nhan, từng xuất hiện ở bến thuyền Lâm Hóa huyện, ngươi có ấn tượng không?” Tô Tử Tịch hỏi.




